TIỂU TỬ VĂN
ảnh internet
Cáo huênh hoang đi lại khoe tài khoe khôn. Hỏi tài gì, bảo tài bắt thỏ bắt chuột, dù chúng trốn chui trốn nhử trong lùm bụi trong hang cũng tóm được. Không những chuột thỏ mà gà vịt cũng trở thành món ngon, khiếp cáo một phép.
Hỏi vặn bắt trộm gà vịt bộ không sợ bọn chó săn sục sạo xé xác ra sao, cáo vênh váo:
- Bọn chó săn to mồm gào sủa ầm ĩ lãng nhách kia làm gì được ta, đến ngay cả cọp beo ta còn không xem ra gì nữa là. Cọp hùng hổ thì ta ranh ma, với Cáo huênh hoang đi lại khoe tài khoe khôn. Hỏi tài gì, bảo tài bắt thỏ bắt chuột, ta, cọp gầm hơi vồ chụp chỉ là gầm hơi vợt gió, nhe nanh há miệng chỉ tổ làm trò cười, cóc sợ!
Đang đắc ý khoác lác thì cảm thấy mấy ngón chân cào nhẹ vào gáy rồi có tiếng:
- Đến cọp beo mà chẳng coi ra gì thì như ta đây ngươi chỉ xem là đồ bỏ chứ gì!
Giật mình quay lại, thấy sói, cáo lạnh người khuỵu xuống vái như tế sao nhưng không còn kịp nữa rồi.
23-2-26

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét