TIỂU TỬ VĂN
ảnh interent
Xã hội nào cũng tự hào rằng mình tốt đẹp, ưu việt, đáng sống. Nhìn đâu mà biết? Tư Quăn bảo:
- Nhìn vào kinh tế, nước nào giàu có thì xã hội đó tốt đẹp.
Năm Quéo gạt đi:
TIỂU HÙNG TINH
ảnhinternet
Voi khoe bộ ngà như hai thanh trường kiếm uy dũng, trâu khoe cặp sừng như hai ngọn giáo oai phong, nai đực cũng khoe bộ gạc như hàng chục lưỡi mác nhọn hoắt chỉa lên như đâm toạc bầu trời. Con nào cũng hừng hực khí thế, tự đắc mình là biểu trưng sức mạnh.
TIỂU HÙNG TINH
ảnh internet
Bấy lâu nay nghe chuyện thế gian suy đồi đạo lí, không còn kính sợ trời, Ngọc hoàng thượng đế còn gọi là trời cha quyết định thâm nhập kiểm tra thực tế để chấn chỉnh. Không dẫn theo tùy tòng, ngài kín đáo lên đĩa bay vù xuống trần.
TIỂU TỬ VĂN
ảnh internet
Nghe có một thiên đường trần thế, nơi mọi thứ đều trong sáng tuyệt vời và rồi y được đặt chân đến xã hội lí tưởng tuyệt vời suốt đời mơ ước đó.
TIỂU TỬ VĂN
ảnh internet
Chuyện đất nói mãi cũng nhàm, chuyển qua chuyện trời. Nghe trời, Rau Răm sợ phạm thượng nhưng Ngò Gai không ngán, bảo:
TIỂU HÙNG TINH
ảnh internet
Gấu tới thăm, thấy trong hang cũng như trong từng ổ dê đều có treo thờ hình cọp, ngạc nhiên hỏi:
- Cọp chuyên ăn thịt thân nhân dòng tộc nhà dê, cớ sao lại tôn thờ kẻ ác hiểm thâm thù.
Dê gạt đi, bảo:
TIỂU TỬ VĂN
ảnh internet
Nhiều vụ việc banh chành chành, thâm thủng không chỉ hàng chục mà hàng trăm hàng nghìn tỉ, không chỉ vài triệu mà hàng chục triệu đô đến chóp bu chóp bự phải xà lỏn che mặt, không nhập khám cũng bị kỉ luật. Dân giả tha hồ kháo luận, mỉa rằng ăn chừng mực xực vừa phải chứ ngoạm quá mức mới xực không trôi, chết là phải.
TIỂU TỬ VĂN
ảnh internet
Tham chức nọ hấp hối, hồn bay ra, sa vào một vùng xa lạ, được âm binh dẫn đi qua mấy dặm trường tới một cổng thành uy nghi, hỏi thăm mới biết là âm phủ. Giật thót, biết mình đã “đi xa”, vội xin được gặp cụ Ác cụ In cùng các bậc tiền bối. Âm binh gạt đi, bảo:
TIỂU HÙNG TINH
ảnh internet
Nhà nọ mất nhà cửa đất đai, chạy hết cửa này cửa khác, kêu từ dưới lên trên, lạy cả trời cao đất dày hàng chục năm mà không được giải quyết. Nhà kia có người hàm oan tội giết người, bán sạch gia sản, bỏ hết công ăn việc làm, hàng chục năm kêu kiện không xong, kêu trời không thấu. Nói trời có mắt thế mắt trời để đâu, có trời để làm gì?