TIỂU TỬ VĂN
ảnh internet
Hưu lão, vào hàng thất thập cổ lai hi chờ đi gặp cụ Mác cụ Lê cùng các hàng tiền bối khác thế nhưng nghe gọi cụ là ghét, gọi bác không ưa, gọi anh mới khoái.
Một lần, được cấp chính quyền sở tại trân trọng gởi cho tờ giấy mừng thọ Cụ Ông… Cầu chúc Cụ trí lực an khang, sống lâu trăm tuổi, làm cây cao bóng cả che chở cho đàn cháu con… Tưởng phấn khởi ai ngờ lão xịu mặt, lầm bầm: Mẹ kiếp, giấy cầu đoản thọ chứ đâu phải mừng trường thọ! Chúng cầu ta sớm lên bàn thờ ngắm gà lỏa thể chứ sống lâu trăm tuổi cóc gì!
Có kẻ hiểu chuyện, gợi mở nên đi tươi mát nhí nhộn một lần cho trẻ trung cuộc đời. Chịu khó chi khơ khớ, boa biếc bồn bộn là được các cô mủm mỉm múp míp mời má mời môi mời mò mời mút mút măm măm rồi gọi bằng anh, khoái không?
Trúng ý, lão chúm chím:
- Ừ nghe thì cũng khoái.
Gợi tiếp:
- Muốn trẻ hơn thì giảm boa tăng bóp chi ít hít nhiều sẽ được các ẻm các em gọi bằng thằng…
- Như ta thế này mà gọi bằng thằng sao, thằng gì?
- Thì là thằng già dê mắc dịch…
16-5-26

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét