BÚT NGUYÊN TỬ
ảnh internet
Vua Lười ra thông báo chọn rễ, các thí sinh phải biểu diễn ngón lười, ai đạt sẽ được làm phò mã.
Thông báo vừa ra đã có ngay một lười sinh xin ứng thí. Lười sinh bước vào không nói không rằng lăn dài ra ngủ, ngủ rồi ăn, ngủ chẳng mắc mùng, ăn xong còn lười xỉa răng súc miệng. Tưởng ngon nào ngờ vua Lười hỉnh mũi mắng:
- Ngón xưa quá, cút đi!
Một lười sinh thứ hai lò mò tới. Y khom người để trầu rượu lên lưng rồi đi thụt lùi vào nhà. Vợ vua Lười ngó thấy, ngạc nhiên hỏi:
- Chú mày đi đứng cái gì kì quặc thế?
Lười sinh đáp:
- Nhỡ ông bà không gả thì tui đi ra, khỏi xoay người mất công.
Tưởng ăn đứt dè đâu vua Lười cho rằng chưa đúng độ lười, không gả.
Cuối cùng có một lười sĩ tới ứng thí. Vừa tới cửa y đã vọt miệng:
- Nè ông già, xem có cô nào có chửa sẵn gả phứt cho tui một cô, khỏi mất công… đỡ phải mệt.
Vua Lười tìm được hậu bối, mừng rỡ:
- Đợi một phút, có ngay, có ngay!
Sau đó phong chàng Lười làm phò mã rồi truyền ngôi cho.
1995

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét