TIỂU HÙNG TINH
ảnh internet
Lo có việc cần phê duyệt. Hội nhập thời thế, biết đưa thẳng đơn đến cửa trước không xong, y len men lò mò đến văn phòng sếp Lủm theo lối cửa sau vẫn không được giải quyết. Đem chuyện than thở với Lót, Lót hỏi:
- Thế cậu mày có mang theo quà không?
- Có chứ!- Lo đáp- Tớ đưa đồ lễ tới ngay nhà riêng, nài nỉ mấy lần, sếp đều bảo : “Thôi thôi…!”, tớ đành mang về.
- Cậu mày ngu quá! - Lót rủa- Đã học triết học hết khóa này khóa khác từ sơ đến trung đến cao cấp mà không hiểu quy luật phủ định của phủ định. Nè, ông ta không nói “thôi” mà nói “thôi thôi”, hiểu chưa?
Lo sáng tỏ vấn đề, mừng lắm. Hôm sau lại mang quà theo lối cửa hậu tới gặp sếp. Lần này, Lo để gói quà lại và xin cáo từ. Thế nhưng sau đó chuyện của Lo “vũ như cẩn”. Lại gặp Lót thì được bảo:
- Cậu để quà lại tức mới đáp ứng có phân nửa, chưa đủ yêu cầu nên chưa được giải quyết. Lưu ý ổng từng nói “thôi thôi…” là đừng thôi, đừng thôi là nữa, là tiếp tục bổ sung, hiểu chưa!
Lo càng thêm giác ngộ, lại biện tiếp lễ vật dâng nộp. Lần này đơn y được phê duyệt cái rụp.
1990- Báo An Giang

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét