TIỂU TỬ VĂN
ảnh internet
Trắng ngần, hạt nào hạt nấy mẫy mượt như bạch ngọc, được tán dương là những viên ngọc trời.
Gạo đắc ý lắm, bảo mình sinh ra từ mảnh đất chó ăn đá gà ăn muối, phải chống chọi bọn sỏi đá hung ác cản trở, luôn vươn mình để chiến thắng. Phải cào hất, xúc đổ bọn sỏi đá khôn kiếp đi không thì đạp đầu nó xuống để cho cây lúa tồn tại, trổ những bông lúa thơm, cho ra những hạt ngọc tinh anh.
Ai nấy tán thưởng.
Bị khinh bỉ, sỏi đá tức mình tìm cách báo thù, một số viên sạn nhỏ trắng tinh tìm cách lẫn vào gạo.
Và rồi, vo gạo nấu, cơm thơm phức ngon lành được bới ra, ai nấy trầm trồ, ngon lành thưởng thức. Bỗng rúm, nhai nhằm sạn, hai hàm răng ê lại, người ăn rùng mình, nhả vội miếng cơm, chẳng thiết gì ăn uống nữa.
Sau này, cứ mỗi lần ăn lại ớn lạnh nhớ đến chuyện nhai nhằm sạn!
20-7-26

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét