Xómnhà lá tụ hội bàn bạc, Mù U bảo rằng muốn xuất
khẩu thì hàng hóa phảicó chất lượng cao, đáp ứng tiêu chuẩn quốc tế.
Con người thời nay cũng được xem như hàng hóa, thế mới có chuyện xuất khẩu lao
động.
Rau Răm thắc mắc:
- Thế sao một đất nước được xem như
đỉnh cao trí tuệ loài người mà chỉ xuất được ô-sin, thợ hồ, còn trí thức nhãn
mác bằng cấp, học hàm đầy người lại không xuất nổi ?
Ba
Tro bảo nghe đâu bên Tàu ngày trước, ông Khổng Tử có nói đến thế giới đại đồng,
các chế độ phong kiến đều đề cao thời đại Nghiêu Thuấn như một xã hội an vui lí
tưởng, như vậy thế giới đại đồng đã có từ xưa.
Tư Trấu lắc đầu:
- Chuyện thời xưa, có hay không cũng
chẳng còn, vấn đề là thời nay có hay không thôi.
Vị
vương than phiền rằng dạy nhiều, kiểm điểm phê bình thường xuyên, tổ chức học tập,
phát động tu dưỡng cho lắm nhưng quan lại ngày càng suy đồi, vô cảm, bất nhân,
vô đạo.
Trí Cáo khuyên nên mở thêm viện đạo đức họcđể bồi dưỡng.
Cọp
chúa rừng nổi tiếng hiểm ác, ở đâu, lúc nào, loài nào cũng sợ. Cọp biết vậy liền
giao beo sói thực thi nhiệm vụ ca ngơi tô điểm cho cọp thành tấm gương hiền từ nhân
đức vẹn toàn.
Tay
trái giựt dọc móc ngoặc vơ vét làm ảnh hưởng thanh danh ông Mình, Tay mặt xin
đánh.Ông Mình ngần ngừ:
- Mày với nó là anh em, đánh làm sao
được.
- Tôi là tôi, nó là nó, pháp bất vị
thân, phải đánh cho nó què cụt hết vét hết vơ hết quơ hết chụp. Không đánh thì
nó làm mất thanh danh ông Mình, phải đánh!
- Mày đánh nó thì tao đau, đánh nó
khác gì đánh tao.