MỤC LỤC BLOG

Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2026

CHUYỆN RĂNG LƯỠI

TIỂU TỬ VĂN

ảnh internet

Lưỡi khoe mình có đóng góp lớn cho sự nghiệp ăn và nói làm vẻ vang Miệng còn Răng chỉ là một lũ khới cạp tầm thường.

Răng nghiến cái réc, mắng:

- Thứ đồ biết một không biết hai đã dám hợm mình. Khi ăn, tao gánh trọng trách nhai, mày chỉ biết đảo đảo trộn trộn, lờ qua lờ lại chứ quan trọng gì. Mày khoe nói hay hả, tao rút sơ mấy đứa tiền đạo tiền vệ thôi là phì hơi thì thào, mày hót giỏi cũng chẳng ra hồn. Tao có mệnh hệ gì thì người ta phải gắn hàm giả vào mới ổn cái miệng. Hơn nữa, giá trị, thăng hoa của Miệng là nụ cười, khi cười sao mày không chường mặt ra mà trốn biệt? Nói thật, mày mà lè ra  lòng thòng không chê bai thì cũng nhát ma người khác làm cho người ta ghét. Thân phận vậy không biết xấu hổ mà cứ khoe khoang. Tao chém cho một phát chảy máu ra chừ!

Lưỡi nghe, thấy mấy thằng Răng này cứng cỏi ghê gớm quá nên lụt lại.

8/2008

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét