Thuyết khách Tô Tần xin yết kiến Sở
Vương để dâng kế sách ích nước lợi dân. Chầu chực suốt ba ngày vẫn khôngđược gặp, bực bội định bỏ về. Thuộc hạ khuyên
nên gắng chờ một thời gian nữa họa chăng nhưng Tô Tần nổi cáu:
Thằng
nhỏ con Dừa Nước là sinh viên, học hành chật vật, nay xin tiền đóng thi lại môn
này, mai xin tiền đóng thi lại môn khác gọi là tiền ngu. Nhiều lần xin, hao
quá, Dừa Nước phát bẳn:
- Tao cho mày đi học là để đừng ngu,
sao cứ nộp tiền ngu rước ngu vào người hoài vậy? Mày ngu bắt tao ngu theo, xuất
túi đóng tiền ngu hoài.
Sứ
giả công cán Vị quốc vừa về tới, Pháp vương vội cho vào yết kiến. Hỏi tình hình
nước Vị thế nào, thưa nguy đến nơi. Hỏi vì sao, bảo vì dùng kẻ dốt. Pháp vương
từ tốn:
- Dụng nhân như dụng mộc, con người
cũngnhư khúc gỗ, tùy đó mà dùng, biết
dùng người dở cũng là cái hay của người ta đấy.
Trước
đây, dân các hợp tác xã miền Bắc có kinh nghiệm làm thịt lợn chui bằng cách lấy
bao đựng đầy tro rối bất thình lình chụp vào miệng, lợnặc một cái mồm đầy tro, hết kêu vào đâu được,
cứ thế trói làm thịt. Ba Tam Giác kể vậy rồi bảo:
Xưa
có mụ đảng viên, hứng tình nên thường đem của quý ban phát, trao đổi với các đồng
chí. Nhiều lần nhắc nhở vẫn cứ làm tới, bị đưa ra kiểm điểm kỉ luật, mụ hức một
cái:Của tui, tui muốn cho ai tui cho chứ
đâu phải của chi bộ mà động miệng vào. Chi bộ bí. Thế là từ đấy mụ ta xả láng.
Giáo
Xoài than thở rằng nghề giáo bị xã hội khinh mạt, trước đây xem nhất y nhì dược
tạm được bách khoa bỏ qua sư phạm, học được thì học lên, học không ra gì, chuột
chạy cùng sào mới vào sư phạm. Ngày nọ, có vị chủ tịch xã tới trường dựlễ nhà giáo 20-11, được mời phát biểu, đã huấn
thị một câu xanh rờn: Bác chúc các cháu sau này đều trở thànhbác sĩ, kĩ sư, mạt lắm cũng cũng làm được cái
chức giáo viên như các thầy cô giáo đây. Đến dân vô học ba trợn cũng còn coi thường
giáo viên, hết ý!
Voi to lớn,
dáng bộ uy phong với đôi ngà như hai
thanh trường kiếm, mạnh mẽ có thể dùng vòi quật
chết, dùng chân dẫm nát loài khác. Trời giao cho cai quản khu rừng đặt
tên là Rừng ông Voi.
Nghị
hội xóm nhà lá Đầu Doi, Mù U bảorằng có
tay tiến sĩ chuyêngia kinh tế nọ khuyênđánh thuế dân như vặt lông vịt, vặt làm sao cho sạch mà chúng không kêu toáng lên.
Cây Gáomới nghe, nổi sùng:
- Chắcchỉ có cắt cổ nhổ lông vịt mới không kêu, thằng giả khuyên hiểm ác thật!