MỤC LỤC BLOG

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2025

NHẬP NHẶNG

BÚT NGUYÊN TỬ

ảnh internet

            Cớm Mập gọi quan Chép tiếp thị vào mắng:

            - Cử đi suốt cả năm để cuối cùng rinh cái nhà máy của nợ này về báo đời ư?  Hao tốn hàng chục tỉ để rước của chết băm. Ông không biết rằng chúng thuộc thế hệ những năm hai mươi đầu thế kỉ 20, người ta hết xài mới thẩy cho mình hả? Làm ăn ẩu tả thế nầy  là sao?

            Chép tiếp thị gãi tai móc  trình một gói rồi giả lả:

            - Thưa, xin ngài bới giận, cái này chỉ là kết quả bước đầu thăm dò.  Đồ cổ lỗ sĩ mà mình dám bỏ cả triệu đô để mua, thiên hạ nghe mình chơi đẹp sẽ ùn tới chào hàng, trước sau gì cũng tậu thêm được vài nhà máy loại xịn ạ!

            Quả nhiên, thương lái các nước nghe tin, đổ xô tới chào hàng. Lần này  quan Chép rước Cớm Mập cùng xuất ngoại luôn mấy chuyến, mua thêm được vài nhà máy thuộc  loại vỏ tân trang tim gan nghĩa địa, mô đen “hại điện” nhất. Vô khẳm!

            Một hôm vui chuyện, cớm gạ quan:

- Nè, chuyên gia tiếp thị mà cứ làm ăn kiểu cũ hoài sao cha? Cải tiến đột phá đi chứ, bộ cạn khả năng rồi sao?

            Chép quan tiếp thị kín đáo rỉ tai:

            - Còn rác nữa, nhập được mới ngon!

            Cớm nghe thủng, vỗ tay khen ngợi. Một thời gian sau, như có phép lạ, rác ngoại ùn ùn tràn vô không có chỗ tấp. Từ đó, cuộc đời sặc mùi xú uế.

1994

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét