TIỂU HÙNG TINH
ảnh internet
Tai và Mắt than thở rằng có tai như điếc có mắt như mù, dỏng dựng lên, mở thao láo mà không nghe không thấy không biết, mang danh sáng tỏ mà giữ phận điếc đui, khổ! Đâu phải như Mũi, lúc nào cũng được ngửi thở, chẳng ai cấm cản.
Mũi nghe, phân bua rằng không nghe không thấy như điếc như đui còn khỏe chứ như Mũi này cứ bị bắt ngửi thối ra thơm, ngửi thơm thì bị buộc bảo là thối, đầy rẫy chuyện ngược ngạo, khổ!
Nghe Mũi thổ lộ, Tai Mắt giật mình:
- Đâu phải chỉ Mũi, bọn mình có tai như điếc có mắt như mù đã đành mà cũng bị bắt nghe bắt thấy bắt tán tụng biết bao điều chướng tai gai mắt. Nghe dở phải bảo hay, thấy xấu phải khen tốt, trông đồi bại phải khen cao quý, nghe điều xằng quấy phải cho là lời vàng ý ngọc, chân lí chân ngôn … Đúng thật khốn cùng!
24-1-26

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét