TIỂU TỬ VĂN
ảnh internet
Không còn dân giả như xưa, Điên Điển
nay là chức sắc, rình rang nghi trượng tiền hô hậu ủng về làng, đường hoàng oai
vệ chi lạ. Y làm quan nhờ vào tổ chức quan chế, mọi
người xầm xì, có người bảo vào là được, có người nói mất.
Lục Bình bảo được rồi nói:
- Nhờ vô quan chế mà được thăng quan
phát tài, ăn trên ngồi trốc, tiền hô hậu ủng, dưới đội trên che, trăm người phục
dịch, thoát cái kiếp dân giả kiết xác cù lần.
Cặc Bần lại bảo mất, hỏi sao thì bảo:
- Mất vì nó không còn là nó?
- Thế nó là ai?
- Nó là nó nhưng không còn là nó. Óc
đầu, trái tim do quan chế cai quản,
suy nghĩ theo quan chế, phải biết căm biết yêu như quan chế truyền dạy. Con mắt là con mắt quan chế, nhìn nhận phải đúng quan điểm. Cái tai là tai quan chế, nghe ngóng phải đúng chủ
trương. Cái miệng là miệng quan chế, nói năng phải đúng đường lối, giữ vững lập
trường. Cái mũi bị xỏ, quan chế kéo đi đâu, đặt ngồi đâu phải nhất nhất tuân thủ, tuyệt đối chấp hành.
Đó, giao cho quan chế hết cả, không
biết còn cái gì của nó nữa.
Nghe y nói mà phát sợ quan chế.
12-2019

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét