MỤC LỤC BLOG

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2026

LƯỠI VẪN CÒN

TIỂU HÙNG TINH

 ảnh internet

          Thuở nhập ngạch, Trương  Nghi chỉ làm chân loong toong, nhờ lẻo mép mà leo lên hàng trợ lí, chuyên việc dắt mối cò mồi cho một sếp nước Sở. Cận kề nương uy ông lớn, y trổ ngón gạ gẫm, lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản người ta. Bị bắt  về tội lừa đảo, y bị bỏ tù mấy tháng.

          Mãn hạn tù, về chưa tới cửa, bị vợ mắng xối xả, chửi rủa như con vật, y vẫn ung dung há mồm hỏi:

          - Lưỡi ta còn không?

          - Còn- vợ y đáp.

          Y cười:

          - Được!

          Thế rồi y bòn vét một mớ đem kính biếu Mo Tử xin học thuyết khách. Mo Tử cảm tình bí truyền cho mánh lưỡi. Xong y qua Tần ngoai lượn, được Tần vương tin dùng phong chức thầy dùi. Tần vương nghe y dùi bậy dùi bạ suýt thủng thuyền trôi ghế, tức giận sai quân vả lọi mấy cái răng, đuổi về.

          Lò mò tới cổng, vợ y đã xổ ra lấy chổi đập xua. Y há hàm hỏi:

          - Lưỡi ta còn không?

          Vợ y bảo:

- Còn nhưng đã bể mánh lộ tẩy cả rồi, ai cũng nhẵn mặt ông, còn làm ăn quái gì nữa!

          Y bảo:

          - Còn là tốt, ngày ngày tao sẽ đến chỗ đông người hốt tiền thiên hạ như bỡn.

          Hỏi hốt bằng cách gì, y bật mí:

          - Tao hoác miệng lè ra cho người tra coi là kiếm bộn.

          Quả nhiên thiên hạ đua nhau ném tiền để xem, bởi ai cũng thắc mắc không biết bộ lưỡi y hình thù cấu tạo thế nào, màu mè thế nào mà bịp mà dùi giỏi thế. Có trực tiếp tham quan nghiên cứu tại chỗ mới vỡ lẽ, ngộ lắm. Khi nó nhọn hoắt như lưỡi dao Thái, khi mỏng dính tựa lưỡi dao lam, dài hơn hẳn bình thường, lúc thè lúc thụt, mặt lưỡi đốm đen (đốm lưỡi thì khôn- hèn gì!), lắm khi nó còn chĩa ra thành hai nhánh, lo le như lưỡi rắn… Thôi thì biến hóa cực kì, không sao nói hết được.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét