BÚT NGUYÊN TỬ
ảnh internet
Nhà Mạnh Tử gần chợ, thấy cảnh bán buôn chụp giựt, mánh khóe lừa đảo, Mạnh Tử cũng học theo, người mẹ thấy không ổn, dời đến trường học. Gần trường, thấy người ta sôi kinh nấu sử, tôn trọng lễ nghĩa, Mạnh Tử cũng học theo, thấm thoát mà đỗ đạt, thành người có học vị cao.
Một bụng kinh luân phải có đất dụng võ mới chấn chỉnh nhân tâm thế đạo thực thi điều kinh bang tế thế chứ, Mạnh Tử quyết chọn chợ trời năm xưa làm nơi đột phá. Nghĩ cũng như Phật xuống địa ngục để độ cho những chúng sinh trót gây ác nghiệp, Phật không xuống hỏi ai chịu xuống? Chỗ thiếu tri thức, đạo lí mà thừa xảo trá lại là nơi đầu mối mọi giao lưu, phải tiến công vào khâu trọng yếu này để giúp vào việc trị quốc bình thiên hạ.
Xăm xăm băng lối, Mạnh Tử đã đặt chân về chốn cũ lúc nào không hay. Dạo qua một lượt, thực khó tin vào mắt, hàng hóa đủ kiểu, nhãn mác tây u, cửa hiệu đủ thứ nào cu (co) nào éc (ex). Băng đĩa, sản phẩm hàng hóa tinh thần vô khối, dân trí nhảy vọt rồi, mừng thay! Cuối chợ ngồn ngộn một núi toàn là luận văn luận án đủ khoa ngành môn trường…Đề tài nào cũng thiết thực, cấp bách, khoa học, hiện đại… Cứ thế bày tràn ra đường, giá bèo vài chục đến năm bảy trăm đô tùy hạng. Ngay luận án tiến sĩ cũng cỡ năm bảy trăm đô, ngoại- nội, nội- ngoại tùy khách, cọc ngay lấy sớm, bảo đảm qua cầu.
Mạnh Tử chưa hết bàng hoàng bỗng thấy cái luận án tiến sĩ một đời học tập nghiên cứu tâm huyết của mình đang chình ình ra đó, ngã giá xong xuôi, chuẩn bị bóc vỏ sang tên nên choáng váng té xỉu.
Tỉnh dậy, nghĩ rằng nó đã bóc công trình mình rồi, không thoát sớm khéo rồi bị chúng lột da rút linh hồn biến mình thành Mánh Tử thì khốn đời. Mới nhẩm lời cụ Khổng mà than: Ngô đạo cùng hĩ! (Đạo ta cùng rồi chăng). Rồi che mặt tháo lui.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét