TIỂU TỬ VĂN
ảnh internet
Mong muốn chen chân vào quan trường, Trương Nghi tìm cách tiếp cận bọn quan lại, có lần xui, bị nghi ăn trộm ngọc, ăn đòn bầm dập rồi quẳng xác bên hố tiểu, cũng may sống sót được. Lóp ngóp lết về, vợ khóc than trách móc, Nghi há miệng hỏi: Lưỡi ta còn không? Vợ bảo còn. Y gật đầu: Được! Thế rồi trì chí đọc sách, luyện khoa thuyết khách, sau làm đến tướng quốc nước Tần.
Đọc đến đây, y gật gù: - Ta cũng đi lên từ lưỡi.
Có người biết chuyện, mỉa: - Trương Nghi đi lên từ lưỡi vì có một bụng kinh luân, một đầu mưu lược còn ngươi trên răng dưới dép, lẻo mép óc xơ trí độn thì đi lên bằng lưỡi thế nào, có mà buôn nước bọt bán bán hàng đa cấp chứ làm gì.
Nghe buôn nước bọt bán hàng đa cấp, y nhổ một bãi. Người nọ mới gợi ý các ngón le lè liếm, khuyên nến luyện môn lượn lưỡi. Y chưa hiểu, người đó giảng:
- Ngươi muốn ra làm quan bộ chưa nghe câu trung thần chết, gian thần chết, chỉ có nịnh thần sống mãi sao? Thời buổi người ta mê tín vào vạn tuế sống mãi vĩ đại muôn năm, vô hòm rồi còn muốn nghe thổi kèn thì dùng ngón lượn lưỡi là đắc sách nhất. Cứ mở mồm là tâng bốc cụ cớm, tán tụng lão kẹ, nâng bi ông sếp, bợ đít ngài quan, ngửi hàng bọn thủ quạ bí diều, bộ lưỡi ngoa ngoắt như cái đuôi cẩu là thăng quan tiến chức ào ào, lo gì!
Nghe cứ như vả vào mặt nhưng đâu ngờ y mừng rỡ tâm đắc, quyết theo môn lượn lưỡi, hót mà lên.
30-12-25

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét