TIỂU TỬ VĂN
ảnh internet
Trương Nghi học được khoa thuyết khách vội xách bị qua Sở tìm cách trổ tài kiếm ăn.
Ngày nọ, Nghi ngồi nhậu với tướng quốc nước Sở, xong tiệc, viên tướng quốc bị mất viên ngọc quý. Các môn hạ khẳng quyết Nghi lấy cắp liền bắt khảo tra. Bị mấy trăm roi nhưng Nghi không hề hé răng nên được thả.
Lết về nhà, vợ thấy, tức giận rủa:
- Học gì không học lại học khoa lưỡi, sao không ngoai lượn cho đỡ đòn mà tịt họng để ăn mấy trăm roi bầm dập te tua?
Nghi ú ớ lọng ngọng:
- L…ư...ỡi ta còn kh...ô…ông?
Vợ bảo:
- Dài lòng thòng, đỏ lòm lòm, sao không còn!
Trương Nghi liền cuốn lưỡi lại, nạy hất văng viên ngọc quý ra. Vợ cười hỏi, y đáp:
- Sở dĩ ta làm bộ cứng lưỡi ngậm họng là để giữ cái vật này đây. Ta đem lưỡi qua Sở ngoai thuyết nhưng biết chẳng ai nghe nên dùng lưỡi vớt vát chút đỉnh, có còn hơn không. Ta gồng người chịu ba trăm roi đổi lại được ngọc quý, tính ra lời bộn. Gặp thời, lưỡi này lè lươn làm bao chuyện tày đình, thất thế, thu lại xếp kín làm lưỡi ngậm cũng hốt bạc hốt vàng. Thấy chưa?
Vợ y nghe, phục chồng sát chiếu.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét