BÚT NGUYÊN TỬ
ảnh internet
Đứa con Ba Tam Giác ê a học vần: Nhờ- a- nha- huyền- nhà, nhờ- a- nha- huyền- nhà…
Tam Giác nghe, mắng:
- Học đọc cái gì kì vậy, học hành kiểu đó thì biết bao giờ cho tiến bộ bằng người ta!
Tam Giác bà nghe, cự nự:
- Để cho con nó học, đừng quậy! Nhà thì đọc nhờ- a- nha- huyền- nhà chứ ông bảo nó đọc làm sao bây giờ? Quậy quạng hoài!
- Phải đọc là nhờ- a- nha- huyền- lầu!
- Ông tầm bậy mặc xác ông, đừng dạy con tầm bậy!
- Sao bà dám nói tui tầm bậy, bà không thấy tay Mù U hả?
- Tay Mù U mù ám thế nào?
- Thì cà rật cà tang, trầy truột hai phép mà nhiệm chức ít năm vô luôn mấy cái bằng đại học. Làm thân viên chức ở khu tre lá tập thể, sắm không nổi chiếc xe đạp mà thăng tiến một phát xây ngay nhà lầu mấy tầng.
- Nhưng chuyện đó thì ăn “nhậu” gì?
- Thì cũng là chuyện nhờ- a- nha- huyền- lầu…
Tam Giác bà bực bội nguýt dài:
- Thôi đi ông ơi! Nhờ- a- nha- huyền- lầu, lầu- âu- lâu- huyền- xù… Mệt ông quá! Hừm!
1995

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét