TIỂU HÙNG TINH
ảnh internet
Nạo vét dòng kinh, người ta cẩu một cục bê tông đại tướng vốn là móng cầu hất lên vệ đường rồi rút quân. Cục bê tông chình ình nằm lấn ra đường, đi bộ không cẩn thận cũng va đầu vào nói chi chạy xe.
TIỂU HÙNG TINH
ảnh internet
Nạo vét dòng kinh, người ta cẩu một cục bê tông đại tướng vốn là móng cầu hất lên vệ đường rồi rút quân. Cục bê tông chình ình nằm lấn ra đường, đi bộ không cẩn thận cũng va đầu vào nói chi chạy xe.
BÚT NGUYÊN TỬ
ảnh internet
Ngô Việt tranh chấp, vua Ngô là Phù Sai muốn khống chế Việt nhưng chưa biết cách gì liền cho gọi Thương Bịp vào hỏi kế sách. Thương Bịp cho rằng chớ đánh, coi chừng nó chưa bể trán mình đã sứt đầu, muốn khống chế thì phải làm cho suy yếu, chỉ còn cách đánh vào kinh tế theo sách lấy mỡ nó rán nó. Phù Sai ngơ ngác, Thương Bịp thêm:
BÚT NGUYÊN TỬ
ảnh internet
Từ tuổi thanh xuân ngài Mỗ đã sớm nhập ngạch lãnh chỉ, oai danh như sấm ai cũng kiêng dè. Nhờ năng khiếu chỉ huy bẩm sinh, người ta thường gọi là gien lãnh đạo lại thêm được dự khóa tập huấn trị quốc cấp tốc thời gian gần tuần lễ có giấy “chứng nhậu” hẳn hoi nên ở đâu, ban ngành đoàn thể nào cũng kiếm ít ra vài chức, nắm cỡ trưởng phó sắp lên.
TIỂU HÙNG TINH
ảnh internet
Miệng kèo nài với Hóa công:
- Mũi thở tai nghe mắt ngó, bọn láng giềng của tôi đứa nào cũng có công việc nhẹ nhàng còn tôi phải gánh trọng trách nặng nề là ăn và nói, thật chẳng công bằng chút nào.
Hóa công yên ủy:
TIỂU HÙNG TINH
ảnh internet
Xem múa rối, Càng Cua ngẫm nghĩ rồi nói:
- Nó là con rối, gọi con rối vì nó phải nhảy múa uốn lượn theo sự giật dây của người điều khiển. Đầu mình tay chân đều bị buộc dây, giật thì lắc nhấc thì nhảy, giật giây không múa cũng không được. Khoác áo đeo đai đội mũ mang bộ mặt người nhưng thực ra rối chỉ là cái máy, một con rô bốt thô sơ mà thôi.
Cá Ngạnh gài chuyện:
BÚT NGUYÊN TỬ
ảnh internet
Chàng thanh niên tới cơ sở nọ xin việc. Y hẹn, đúng 7 giờ chàng có mặt tại văn phòng để thủ trưởng trắc nghiệm khả năng. Chú cán bộ tổ chức dẫn tới cửa phòng sếp vừa kín đáo nhắc:
- Nhớ ấy đã nghe!
TIỂU HÙNG TINH
ảnh internet
Không biết cơn cớ gì mà cơ quan tôi trở nên liệt khẩu, họp hành cạy lui nạy lới chẳng ai chịu hé răng. Nhiều ông bà trước đây hễ họp là hăng máu, người góp ý thế này, người yêu sách thế nọ, phê bình phán xét lãnh đạo cơ quan không chút kiêng nể thế mà nay nín khe im re, có mở miệng cũng chỉ lui tới điệp khúc đồng ý nhất trí thông qua, hết!
TIỂU TỬ VĂN
ảnh internet
Có chức là nhờ chạy, chạy được rồi thì ngồi như bắt vít, quyết một tấc không đi một li không rời. Thế nhưng động ghế bể ổ, bám không ổn mà rời thì chết, chưa biết làm sao.