TIỂU TỬ VĂN
ảnh internet
Miệng nhồm nhoàm nhai nhụm vừa thuyết giáo dẻo quẹo. Tai thấy chướng mắt, khuyên:
- Đã ăn thì đứng nói, đã nói thì chớ có ăn, mày ăn bạo sao nói dữ vậy?
Miệng chu lại hức một cái:
- Mày không nghe thì cứ làm tai trâu, tao nói cho thiên hạ nghe chứ đâu phải cho mày. Nên nhớ, có ăn phải có nói, vừa ăn vừa nói càng tốt nhờ vậy mà người ta tưởng mình không ăn chứ. Không ăn mà nói là dại, có ăn mà không nói cũng dở, vừa ăn vừa nói là hay, ăn nhiều nói dữ mới là tuyệt.
Tai nghe ù lên rồi điếc đặc.
Được đà, Miệng càng trổ hết công suất ăn nói. Một hôm đang nhồm nhoàm liến thoắng thì bị hóc xương một phát trí mạng phải đưa vào bệnh viện giải phẫu.
2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét