TIỂU HÙNG TINH
ảnh internet
Bấy lâu nay nghe chuyện thế gian suy đồi đạo lí, không còn kính sợ trời, Ngọc hoàng thượng đế còn gọi là trời cha quyết định thâm nhập kiểm tra thực tế để chấn chỉnh. Không dẫn theo tùy tòng, ngài kín đáo lên đĩa bay vù xuống trần.
Hạ cánh giữa mấy lùm cây, cho phi thuyền biến thành xe, trời cha lái vào xóm vắng bỗng thấy mấy thân tre gác ngang, hỏi lí do chặn đường, một ông chày cối:
- Đường hư thiếu kinh phí sửa chữa, muốn đi phải chi. Không chịu thì đi lối khác.
Thấy trời định cự nự, bèn dằn giọng:
- Phép vua còn thua lệ làng, lệ làng là phép trời, hiểu chưa?!
Trời thấy không ổn, giấu xe tìm lối bộ hành. Đường dài thấm mỏi, thấy có mấy ghế đá dưới gốc đa, ngài ghé xuống nghỉ. Bỗng đâu mấy tay nửa đầu gấu nửa cái bang trờ tới đòi thu phí đít.
Trời cha quắc mắt:
- Ghế công cộng ai cũng có quyền ngồi, sao có chuyện thu phí.
Tay đầu gấu quạu mặt:
- Bây giờ ở đâu, thứ gì cũng thu phí, có phí có phạm, có phạm có phạt, thu phí đít là chuyện bình thường, không đóng thì đập, thắc mắc cứ việc lên trời kêu kiện.
Nói rồi hoa nắm đấm xộc tới. Biết gặp lũ ba trời bảy búa, trời cha hoảng hồn biến luôn.
Trời cha quyết tìm tới chốn công quyền địa thổ báo lại tình hình và yêu cầu chấn chỉnh. Thấy phòng tiếp dân, ngài mừng rỡ định bước vào nhưng bảo vệ ngăn lại, bảo đợi. Một lúc có người ra xét giấy tờ đòi căn cước có gắn chip để xác minh. Hụt hẫng vì không có, ngài chỉ xin phản ánh một số tình hình nhưng người trách nhiệm ra yêu cầu là phải có đơn từ, có bản tường trình cụ thể mới có thể đệ trình lên trên xem xét. Xin trực tiếp gặp lãnh đạo không được vì thiếu đơn từ và kiến nghị đề xuất trước, trời cha thất vọng rút lui.
Tưởng tới đưa đơn từ xin xỏ gì nên khi ngài vừa bước ra ngoài, có cò ke câu kéo kề tai bỏ nhỏ:
- Nên chi một ít thông đường.
- Chi gì?
- Thủ tục "đầu tiên".
- Là sao?
- Là tiền đâu, chi một ít bôi trơn. Tiền là tiên, tiên ở trên trời, có tiền thì thông lên trời còn được thá gì ba thứ góc gách ngõ ngách địa phương.
Biết gặp lũ thiên trời địa đất, láng cháng biết đâu dính chuyện này chuyện nọ, ngài thở dài chua chát:
- Loạn, loạn trời con!
Hốt hoảng, thăng thiên cái vù.
28-5-26

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét