BÚT NGUYÊN TỬ
ảnh internet
Bá Nhạc người thời Chiến quốc, nhờ tài xem tướng ngựa mà nổi tiếng thiên hạ. Buổi lâm chung, Bá Nhạc cho gọi các con khắp gần xa về. Các công tử được hung tin liền sai đầy tớ sắm sanh xe ngựa, buộc yên quảy gánh vội vàng thế là không bao lâu đã song song ngựa trước ngựa sau một đoàn về tới Mã môn.
Khi các công tử đã tề tựu đủ mặt ở Mã trướng, bọn hầu cận vào báo, Bá Nhạc liền cho đòi hết thảy đến bên Mã sàng mà trối rằng:
- Cha xuất thân chỉ là tên xà ích vô danh, nhờ xem tướng ngựa mà nổi tiếng thiên hạ. Trên thời văn quan võ tướng, vương tôn công tử cầu cạnh, tể tướng cho chí đế vương nể vì, dưới thời bọn buôn lái khiếp uy một phép. Sự nghiệp tên tuổi từ ngựa, vinh hoa phú quý nhờ ngựa. Cha đã dày công thâu thập cổ kim, xét kĩ hàng nghìn con ngựa soạn được cuốn Tướng mã kinh, đó là công sức, tâm huyết cả đời người. Nay sắp gần đất xa trời rong chơi dặm khách, cha muốn truyền lại cho các con. Vậy từng đứa hãy nói chí mình, được thì cha sẽ trao Tướng mã kinh để nối nghiệp nhà.
Các công tử tranh nhau dạ ran.
Bá Cạp lên tiếng trước:
- Con dạ dày một túi, ruột thẳng, mọi sự nói toạc: Thực vi tiên, ăn uống trên hết. Ăn uống là trường đấu, cần phi nhanh như ngựa trạm, khỏi mất công kiểu cách bộ tịch, cứ ngồi vào là gắp đớp loạn đả, phá mồi quyết liệt. Cái bụng trên hết, hí … hí … hí… Bắt một chữ ăn phải hóa thân trăm nghĩa từ ăn cám, ăn lúa đến ăn bớt, ăn chặn, ăn hối lộ… Nói thánh nói tướng cả thôi chứ thằng cha con mẹ nào chẳng ăn. Cả tàu ngựa đau mình bào sạch cỏ. Ăn cũng như đấu cờ, thế chiếm thượng phong công pháo đầu, bên kia ngựa đội mình có xe đâm thọc, trăm thế vạn nước…
Bá Cạp vừa dứt, Bá Nạp vội thưa:
- Bá Cạp biết một không biết hai, biết miệng ăn không biết miệng nói. Làm vua tán phải nói kiểu buộc cương ngựa, thuộc câu nhất ngôn kí xuất tứ mã nan truy, cho người khác lầm tới mức sẵn sàng làm thân trâu ngựa đề nghì trúc mai. Rồi ung dung thượng mã, đến khi con ong đã tỏ đường đi lối về thì quất ngựa truy phong. Là hụi chủ phải mớm nhử hụi viên bán hết ngựa xe đút cả vào sòng, thừa cơ vét sạch máng rẽ tay cương, hát bài tẩu mã. Cùng đường đi làm thợ mả cũng biết bày đặt tô trát vẽ vời cho ngựa giấy thành ngựa thiêng, đắt mấy cũng a vào mua đem về cúng đốt.
Bá Nạp dừng lời, Bá Láp liền nói:
- Theo thiển y con thì danh vọng cha cũng nhờ cái thời Chiến quốc loạn lung tung bung cào cào mà nổi, không ngai nhưng ai cũng ngán, thua gì vua. Con xin nối chí kéo dài cái thời Chiến quốc này cho bọn háu đá loạn đả lẫn nhau, trên lệnh dưới lạc như vó câu khấp khểnh, trăm thứ xả láng như ngựa buông cương, mặc ai sống dở chết dở còn mình đủ cả kim mã ngọc đường, lối danh vọng cứ ung dung yên ngựa lên đường thẳng giong.
Bá Láp vừa dứt Bá Ác chụp vào:
- Con nghĩ mình họ Bá nên phải dụng sách bá đạo là tốt nhất. Đạo chích đạo tặc đạo nào cũng đạo. Con sẽ thu nạp bọn đầu trâu mặt ngựa đi ăn cướp. Ghìm cương bóng tối, giấu mặt lùm cây, mạnh tay trấn lột, kẻ nào dám chống cự cứ cho lâu la chém chục nhát cho ngã ngựa, xé xác ra khác gì tứ mã phanh thây. Dựng nhiều “điếm” mã, mở lắm động ma cho khác nặng túi mặc sức rong ruổi, tha hồ lên ngựa xuống ngựa đến khi gối quỵ chân chồn xệ hàm xếp vó, túi xẹp mình ve thì cho dze khỏi cửa. Cô nào tốt mã mà khư khư chữ trinh còn một chút này thì hãy xếp vào loại ngựa chứng, đóng mõm khóa hàm, đọa đày cho tan tác như hoa giữa đường, đâu kém cảnh voi chà ngựa trướn.
Bá Ác nói xong, không khí im ắng lạ lùng. Bá Nhạc ra dấu mấy lần bá Nhác mới chịu thưa:
- Ôi! Làm mệt xác, nghĩ nhức đầu, kho đụn cha để lại cứ thế mà ăn. Xếp vó nghỉ ngơi, sáng nhâm nhi trảm mã trà, chiều xem hoa cỡi ngựa, ung dung nước kiệu, gặp khó khăn thì dở chứng tránh đòn, loạn trị mắc đời, thảnh thơi lỏng buông tay khấu, thế gian trăm sự bất như nhàn…
Cuối cùng tới phiên Bá Nát nhưng chẳng thấy đâu. Quân hầu hoảng hốt lùng kiếm cuối cùng thấy y ta đang nằm chèo queo ở tàu ngựa, mình mẩy lấm đầy phân. Anh ta vừa nạp sơ sơ cả lít, say chẳng còn biết trời trăng gì.
Nghe các con nói chí xong, Bá Nhạc khóc nấc:
- Ôi, sanh nghề tử nghiệp, Tướng mã kinh là sách tướng ngựa cho người xem nhưng nay các ngươi đã hóa ngựa cả rồi, để sách làm gì nữa!
Than xong liền sai quân hầu đốt luôn bộ sách quý. Khi ngọn lửa bùng lên liếm từng trang từng chữ mà ông suốt cả đời chắt chiu tâm huyết, Bá Nhạc ực trào máu họng mà chết.
Trời bỗng tối sầm lại, đất tung bụi mịt mùng, các con của Bá Nhạc kinh hoảng đâm sầm vào chuồng ngựa. Quân hầu hốt hoảng nắm áo níu lại, coi kĩ té ra đang ghì chặt mấy sợi dây cương.
VN Sóc Trăng, Xuân 1990



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét