TIỂU TỬ VĂN
ảnh internet
Không biết tài cán đạo đức cỡ nào mà đến đâu Kẹ Tru cũng toàn ngồi vị trí đầu tàu lãnh đạo. Không như ai mòn trán lỏng gót cả đời vẫn chân lính lác, lão ngồi ghế nhân viên chưa nóng đít đã vọt vào chân cốt cán, chưa ấm chỗ đã lên lãnh đạo, cứ thế thăng tiến vùn vụt lên hàng nhân sự chiến lược, nắm hết trọng trách này sang cương vị khác từ chính trị đến kinh tế sang cả lĩnh vực văn hóa giáo dục nữa chứ!
Có người bảo chắc có gen lãnh đạo, có số làm quan, có người nghi mả tổ kết phát, nhưng dù gì đi nữa, ở tầm cao lãnh đạo văn hóa vậy thì phải là đỉnh cao trí tuệ đã. Nghe trí tuệ đỉnh cao, có kẻ vốn là dân họa sĩ hoài nghi, quyết thử.
Y tổ chức một buổi triển lãm lấy tên Kỉ nguyên hóa rồng, trưng bày một loạt tranh rồng, quyết mời cho được Kẹ Tru dự. Lão Kẹ vốn xưa nay quản lí tầm vĩ mô, chuyên chỉ đạo tổng quát tầm xa nên cũng thường phán biểu chung, thấy tranh rồng bay rồng lượn rồng múa rồng lộn thì cứ khen nức nở một bài nào đúng quan điểm, vững lập trường, sống động, khí thế, phấn khởi, bay bổng lên tầm cao thời đại… Đến bức cuối, học theo Trạng Quỳnh, y thọc mười ngón tay vào chậu mực họa mười đường ngoằn ngoèo bảo là rồng. Kẹ Tru ngạc nhiên bảo trùn thì có chứ rồng quái đâu. Y thủng thỉnh bảo đó là rồng nhưng là rồng cách điệu, chỉ giữ lại những gì tinh hoa tinh túy nhất mà phải có trình độ hội họa cao mới nhận thức được. Kẹ nghe cách điệu thì giật mình nín lặng rồi đổi thái độ vồn vã khen là chứa đựng ý tưởng sâu xa, một tuyệt tác về rồng trong thời đại cách mạng, cổ kim chưa hề có.
Vẫn chưa tin vào đỉnh cao “trí tệ” lãnh đạo, họa sĩ trân trọng mời Kẹ Tru thưởng thức bức tranh vẽ trăng. Rồi bụm một bụm thuốc bột màu đen nhồi cho nhão nhoẹt rồi xoa lên tấm phông trắng, bảo đó là trăng vàng trăng ngọc sáng soi sáng ngời. Tru lầm bầm rằng chèm bèm chẹp bẹp như bãi phân trâu chứ trăng triếc gì đâu, đen thủi đen thui chứ sáng ngời cóc quái gì. Rồi e dè: - Chưa thấy trăng! Họa sĩ mau mắn: - Trăng ở sau đám mây ấy, đây là nghệ thuật họa vân hiển nguyệt (vẽ mây hiện ra trăng), bút pháp của các bậc thầy hội họa ngày xưa ấy! Kẹ Tru ừ à rồi khen lấy khen để rằng tranh có hàm ý sâu sắc, chứa đựng tinh hoa cổ kim, thể hiện tinh thần tiên phong, tính chất hiện thực, một đại tuyệt tác hội họa về trăng…
Chuyện lão kẹ nhận xét tranh gây xôn xao, bình qua tán lại lắm chuyện nhiều lời không sao kể hết. Có kẻ chạm mặt ngay với tay họa sĩ, hỏi ông làm vậy có ý gì. Khui hoài không ra cuối cùng phải chi một chầu thật đậm y mới chịu hé: - Tớ dùng sách Dĩ độc trị độc! Hỏi: - Dĩ độc trị độc thế nào? Bảo: - Thì là dùng giả nhử cho nó lòi dỏm ra. Thấy người nghe chưa hiểu, y bồi thêm: - Là dùng cái dốt của tớ để bắt lão phải lòi cục thông ra, thế thôi!
17-12-25

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét